Trang Điểm Mặt

Cho khuôn mặt luôn rạng rỡ !!!

Tôi đã phải mất rất lâu cho những dòng chữ này

Tôi đã phải mất rất lâu cho những dòng chữ này, mất nhiều bình minh của mỗi 4 giờ sáng ngày thứ 366, mất những con chữ gõ rồi lại xoá, mất bởi vì có những điều với mỗi chúng ta chẳng hề mới, thậm chí chán phèo ra nhưng với nhiều những số phận lại là những ngóng chờ ngôn ngoải, là những gì mới hơn cả chào đời của một đứa trẻ, bởi có nhiều sự chào đời không hề được ngóng đợi.
Mỗi ngày em Hoang Na Huong đều nhắc tôi, chị cần viết đi chứ, viết để mọi người hiểu là chúng ta vẫn đang vật lộn chỉ để giúp những đứa trẻ đi tè, giúp chúng trở thành một người bình thường nhất, viết để mọi người hiểu và yêu chúng đi chứ.
Ừ thì viết, những chẳng dễ dàng tẹo nào khi viết sao về một điều cũ mèm mà khiến nó luôn luôn mới. Thì thế thôi, vẫn là những đứa trẻ không dám đến trường vì bị chúng bạn trêu cười khi biết chúng chỉ tè được ngồi như con gái. Vẫn thế thôi, là những đứa trẻ ngác ngơ khi đến người mẹ đẻ ra chúng còn chả biết con mình là trai hay gái. Và rồi vẫn chỉ thế thôi, là nước mắt lặng chảy của những người cha, là nỗi tuyệt vọng đến tự ti của những người mẹ.
Ừ thì thế thôi nhưng trái tim tôi cũng chỉ có thế thôi vẫn cứ đập lỗi nhịp và tôi miết mải chờ để đón nhận nhịp lỗi của những trái tim khác.
Nhật Ký Phép Màu Thien Nhan & Friends

Comments are closed.