Trang Điểm Mặt

Cho khuôn mặt luôn rạng rỡ !!!

Mình phải cái xấu tính

Mình phải cái xấu tính, cứ đọc sách là không quên được. Lại hay đọc các thứ tầm chương trích cú chán phè, đọc để ru ngủ vì mình thường bị mất ngủ.
Rồi một ngày đọc 1 quyển sách hủ lậu có đoạn về Phạm Trọng Yêm đời Bắc Tống, viết: Làm nhân sĩ phải lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ. Mình xem xong mà lạnh cả người.
Cái đầu hủ lậu chứa đầy đậu phụ với nấm men của mình cho đến lúc đó chỉ biết có mỗi chân dài và bản thân ti tiện, chả hiểu được điều gì to tát hơn cái ngón tay. Thế nên mình lầm bầm bảo rõ là cái đồ hủ nho ăn tục nói phét, làm gì có thế.
Thế rồi một hôm có việc đi qua khu điều trị tâm thần, mình thấy một em ngồi bậu cửa chống cằm ưu tư thốt lên: đất nước mình nghèo nhỉ, đất nước mình nghèo thế nguy đến nơi rồi, tiên sư bố chúng mài. Rồi cô em ôm mặt khóc tu tu bảo các anh chụy lãnh đạo đất nước như cứt tôi khổ tâm lắm.
Đau lòng thế, mà bà già hủ lậu ngồi cạnh cô ấy vỗ đùi đèn đẹt kể lể rằng: giời ôi sao tôi khổ thế nài, tôi già tôi ốm mà vẫn phải đi chăm con điên dở thế nài.
Cô em nghe thế liền quay sang nghiêm mặt bảo bà già: Bà kia, suốt ngày chỉ nghĩ đến có bản thân trong khi đất nước lầm than dầu sôi lửa bỏng như thế, phải ngồi mà nghĩ kế giúp đất nước đi chứ khóc cái gì.
Mình lại lạnh người, lúc ấy mới hiểu thế nào là thánh nhân người giời. Người như thế hiếm lắm, hiếm lắm. Thánh nhân theo mình hiểu là những kẻ tầm thường như mình và bà già không bao giờ hiểu được. Về nhà gác chân lên trán nghĩ mấy ngày liền không ra.
Rồi từ hồi thím phắc búc nổi lên, người người nhà nhà vào đấy phơi mình rồi vạch nhau ra xem. Mình đọc lại thấy lạnh người, giờ mới biết đời này có nhiều thánh nhân đến thế. He he

Comments are closed.