Trang Điểm Mặt

Cho khuôn mặt luôn rạng rỡ !!!

Hôm qua

Hôm qua, mới có thời gian xem lại chương trình “Đôi bàn tay thắp lửa” của Trần Lập. Chưa một lần gặp anh nhưng tớ cũng có một kỷ niệm đáng nhớ với anh.
Chuyện là có một lần bạn tớ làm một dự án muốn mời anh tham gia. Nhưng anh ấy trả lời là tiền công quá thấp, không thể lấy lý do là chương trình ý nghĩa nên mong anh chấp nhận mức tiền đó được.
Bạn tớ đã hoàn toàn thất vọng vì bản thân cũng nghĩ mức tiền đó là quá thấp với Trần Lập nhưng lại vẫn phải tìm cách thuyết phục anh ấy tham gia do sếp yêu cầu. Bạn tớ đã không biết trả lời thư của Trần Lập thế nào nên nhờ tớ thay bạn ấy viết thư trả lời.
Khi viết bức thư ấy, tớ cũng không kỳ vọng anh sẽ tham gia chương trình. Tớ chỉ muốn anh ấy biết rằng dù chương trình của bạn tớ nhỏ nhưng làm việc một cách chuyên nghiệp. Bạn tớ không trả tiền công cao không có nghĩa là coi thường anh ấy mà bởi biết sức hút của anh ấy với công chúng nên mới muốn mời anh tham gia.
Tối hôm đó, tớ dùng hòm thư của bạn tớ gửi. Sáng hôm sau, bạn tớ nhắn tin cho tớ bảo là Trần Lập trả lời rồi đấy và bảo tớ đoán xem anh ấy trả lời thế nào. Thật bật ngờ là bạn tớ nói, anh ấy đã đồng ý tham gia chương trình.
Hôm đó, tớ cực vui vì đã giúp được bạn tớ. Có chút tự hào về khả năng thuyết phục của mình. Nhưng xét cho cùng, nếu Trần Lập không phải là người có tấm lòng rộng mở, nếu anh là người coi tiền là trên hết thì dù tớ có nói gì, viết gì cũng là vô nghĩa.
Anh có thể đã ra đi nhưng tinh thần của anh qua những bài hát sẽ sống mãi.
See Translation

Comments are closed.