Trang Điểm Mặt

Cho khuôn mặt luôn rạng rỡ !!!

Hàng ngày đều có các bạn

Hàng ngày đều có các bạn, đặc biệt là chị em phụ nữ, inbox facebook mình hoặc fanpage lớp thiền nói rằng cần đi học ngay vì cuộc sống họ đang rất bế tắc vì hoàn cảnh này hay hoàn cảnh khác. Mình chỉ muốn nói rằng thiền không phải thuốc chữa bách bệnh và không ngay được đâu, nên mọi người đừng kì vọng quá.
Mình muốn kể lại một câu chuyện do một một người thầy vô cùng đáng mến của mình kể cho. Mình không tìm được bản gốc của câu chuyện này, nhưng thôi kệ, cứ kể nhé vì nó hay ^^
Chuyện kể về nữ thần Gaia – người được biết đến với tên gọi Đất mẹ hoặc Mẹ thiên nhiên. Rằng hàng triệu năm trước, khi Trái đất chỉ toàn là dung nham, chưa tồn tại một sự sống nào, Hội đồng Thiên hà quyết định bổ nhiệm Gaia xuống Trái đất để xây dựng hệ sinh thái nơi đây. Gaia vô cùng vui mừng và tự hào, cô biết mình là một nữ thần giỏi, và chuyện xây dựng một hệ sinh thái là trong tầm tay.
Và thế là Hội đồng Thiên hà tổ chức một buổi làm phép để tinh thần của Gaia được gắn liền với Trái đất. Tuy nhiên, sau khi làm phép xong, Gaia tỉnh dậy và thấy mình đang ở trên một mảnh thiên thạch. Nhìn xung quanh không có một nguyên liệu nào để xây dựng sự sống, Gaia cảm thấy sụp đổ. Cái gì thế này? mình bị lừa? bị trù dập sao? tại sao mình lại bị đối xử như vậy?… Gaia nổi cơn thịnh nộ và gây chiến với cả Hội đồng Thiên hà.
Cuộc chiến kéo dài gần 3 nghìn năm, và Gaia chưa bao giờ bớt tức giận, cho rằng mình bị chà đạp, bị đối xử bất công, còn Hội đồng thì chưa bao giờ đưa ra lời giải thích.
Cho đến một ngày, sau một cuộc chiến mệt mỏi, Gaia trở lại mảnh thiên thạch nơi linh hồn mình bị gắn liền vào. Đang nghỉ ngơi để hồi sức, bỗng Gaia phát hiện ra dưới chân mình, một hạt giống bé xíu vừa nảy mầm, nhìn sự sống tí hon xanh non đó, Gaia bật khóc nức nở, vì lâu lắm rồi cô không nhìn thấy thứ gì đáng quý, đáng trân trọng đến thế.
Thế rồi Hội đồng Thiên hà xuất hiện, và nói “Giờ con đã đủ điều kiện để chịu trách nhiệm về hệ sinh thái trên Trái đất. Tất cả những chuyện vừa qua chỉ để con nhận ra một bài học rằng: hãy trân trọng những điều nhỏ bé. Và khi đó con có thể làm những điều lớn lao.”
Mình đã rưng rưng khi lần đầu nghe câu chuyện này, và rưng rưng rất nhiều lần khi kể nó ở lớp thiền của mình. Gaia đã mất gần 3 nghìn năm chiến đấu trong oán hận chỉ để nhận ra một thứ bé xíu…
Nên đôi khi cuộc đời đánh cho chúng ta bầm rập, và chúng ta cứ hét lên oán trách rằng tại sao, tôi đã làm gì sai… để rồi nhận ra ý nghĩa hay giá trị của một thứ bé xíu nhưng lại vĩ đại nào đó.
Bế tắc, cùng đường, để rồi nhận ra có môt hạt giống bé xíu vừa nảy mầm trong tim chúng ta. Đó mới chỉ là một sự khởi đầu mà thôi.
See Translation

Comments are closed.