Trang Điểm Mặt

Cho khuôn mặt luôn rạng rỡ !!!

DÁNG HÌNH THANH ÂM

DÁNG HÌNH THANH ÂM
Cứ ngỡ sẽ được xem một bộ phim tuổi học trò hồn nhiên, trong sáng, lãng mạn, nào ngờ gặp phải một anime quá xá deep. Là phim tâm lý, 500 anh em ạ.
Phim này ai từng trải qua chấn thương tâm lý sẽ thấy hay hơn. Nếu không thì sẽ giống như một số khán giả trẻ ngày hôm nay trong rạp chiếu của mình, không ngừng tự hỏi “thế là thế nào nhỉ”, rồi thì “khó hiểu quá.” (So annoying, hic) Đơn giản vì có một số cứ cần phải hiểu mới có thể đồng cảm.
Xét cho cùng, đối với một số người, thực sự rất khó để chữa lành những vết thương quá khứ. Đôi khi sự hối tiếc và cảm giác tội lỗi cứ đeo đẳng người ta mãi khôn nguôi. Ngay cả khi lỗi lầm xưa đã được người khác tha thứ rồi, thì vết thương ấy vẫn không ngừng giày vò mãi. Đôi khi, khó nhất không phải là tha thứ cho người khác, mà là tha thứ cho chính mình.
Xem phim này, ám ảnh nhất là những đoạn nữ chính cất tiếng khóc. Vì em bị điếc nên có giọng nói rất lạ, như thể một tiếng nói bị tắc nghẽn trong cổ họng, tiếng nói của một người khát khao được cất tiếng, khát khao được hiểu nhưng lại không thể diễn đạt cho đúng ý mình. Tiếng khóc của em, vì thế, cũng rất đặc biệt. Tựa như tiếng kêu của một con thú yếu ớt bị thương, cố dốc cạn sức tàn mà gào khóc vậy. Cả hai nhân vật chính của bộ phim này đều rất đáng thương. Nhưng rồi thế nào đó, họ phải học cách cùng nhau vượt qua nỗi đau và bỏ lại quá khứ.
Phim có một số đoạn dàn trải, gây cảm giác hơi mệt mỏi. Bù lại thì hình ảnh đẹp, miêu tả âm thanh, cảm xúc sâu lắng. Mối quan hệ nam – nữ chính có gì đó lãng mạn nhưng rất mơ hồ, kiểu “bao giờ có yêu nhau” (có thể là bây giờ, mà cũng có thể là không bao giờ), tình yêu lẩn khuất đó đây mà dường như chính họ không tự ý thức được. Tuổi học trò mà, mấy ai tự hiểu chính mình đâu?

Comments are closed.