Trang Điểm Mặt

Cho khuôn mặt luôn rạng rỡ !!!

CHỜ YÊU THƯƠNG VẪY GỌI TÊN MÌNH

CHỜ YÊU THƯƠNG VẪY GỌI TÊN MÌNH
Tớ vẫn đọc thấy trong những bài báo hay trong đám bạn bè mình chọn “single mom”, các cô ấy vẫn bảo: “Các cô ấy không cần lấy chồng, không cần đàn ông, chỉ cần làm single mom”. Khi nghe nói thế, tớ chỉ mỉm cười, đương nhiên trong lòng chẳng hề mảy may tin.
Rồi đôi khi, trong các cuộc gặp bạn bè vui trà dư tiểu hậu, vài bạn vẫn bảo tớ: “Cậu đừng lấy chồng nhé, thích có con thì làm single mom cho sướng và không phải ràng buộc ai cả”. Nghe vậy, tớ mỉm cười nhưng dứt khoát bảo: ” Không đời nào, tớ không thích khổ đâu nhé”.
Một cô gái trong một thời gian dài chưa có người yêu, chưa gặp đúng người, vẫn chặc lưỡi : “Hay mình tìm một đứa con và đẻ rồi tự nuôi”.
Một cô gái trải qua nhiều cuộc tình không trọn vẹn, lận đận và đau khổ, cũng dễ tặc lưỡi: “Hay mình kiếm 1 đứa con và không tin, không yêu ai nữa”.
Một người phụ nữ sau ly hôn và nuôi con 1 mình, họ ắt hẳn cũng ít nhiều chậc lưỡi tương tự nhưng sâu trong lòng, ai muốn chuyện này không?
Tất cả, tớ tin rằng, đều do hoàn cảnh và số phận đưa đẩy, chứ chẳng ai muốn sống cảnh lẻ loi, cô đơn hay nuôi con và để con mình thiếu thốn tình cảm cha con cả. Tớ tin là vậy. Vậy nên, tớ sẽ không tin ai đó nói mình thích single mom cả, càng không tin họ khuyên ngưòi khác nên giống họ. Vì yêu và được yêu, được yêu thương và “có đôi có cặp” là điều đẹp đẽ và hạnh phúc nhất. Một người phụ nữ có mạnh mẽ đến mấy, độc lập đến mấy, trả lời “tôi không cần đàn ông” thì tớ nghĩ, cô ấy là người càng tổn thương sâu sắc nhất, càng cần 1 bờ vai mạnh mẽ để dựa vào và càng xứng đáng được yêu thương hơn bất cứ ai trên đời này.
Có một người, là chị em thân thiết với tớ, là người đàn bà vừa đi qua giông bão. Ai quen biết chị ấy đều hiểu, chị ấy vừa đi qua 20 năm đầy trắc trở của cuộc đời, kết hôn, ly hôn, nuôi con 1 mình, yêu thương, đau khổ, thị phi, đủ mọi hỷ nộ ái ố của cuộc đời…. Ai cũng bảo chị ấy là “single mom” nổi bật nhất và trong đoạn đời vừa qua, mọi ngưòi nghĩ chắc chị ấy sẽ không/ hoặc không nên bước vào “bất cứ cuộc hôn nhân nào nữa” vì “quá sợ hãi”.
Nhưng mà bạn biết không? Bài học của một con chim từng bị thương, bị gãy cánh là nó luôn tin vào đôi cánh của nó, chứ không phải sợ mãi cành cây cong mà nó vừa ngã để rồi đánh mất tất cả. Đi cùng chị ấy 10 năm, chứng kiến đủ mọi giai đoạn, có 1 điều mà lúc nào mình cũng nhìn thấy ở chị ấy là: Không bao giờ ngừng hy vọng, không bao giờ đánh mất niềm tin và khát khao tìm kiếm một người yêu thương mình một cách trọn vẹn. Càng đau khổ, khao khát ấy càng mãnh liệt. Càng đau khổ, cái ước mong có một gia đình hạnh phúc càng đốt cháy tâm can chị ấy.
Và cuối cùng, 20 năm qua rồi, chị ấy cuối cùng cũng đã tìm được người đàn ông ấy – một người yêu thương chính con người chị ấy và chấp nhận tất cả quá khứ đã qua. Và chị ấy chuẩn bị kết hôn – lần 2 – nhưng với tớ, nó như cuộc hôn nhân lần đầu tiên cho chính chị ấy.
Là bởi vì, bây giờ chị ấy mới lần đầu tiên có được cái hạnh phúc mà chị ấy khao khát.
Lần đầu tiên chị ấy có cái gia đình mà chị ấy muốn xây dựng bằng tất cả trải nghiệm của đời mình.
Lần đầu cho hôn nhân – là một người đàn bà “chín” về mọi mặt, nhất là cảm xúc. Chị ấy là người đi qua tuổi trẻ nông nổi, đi qua các cơn bão nên chị ấy hiểu và đủ thông minh để đặt tât cả cơn bão đó sau cánh cửa và bảo vệ gia đình nhỏ của mình, để khi bước vào gia đình nhỏ của mình, chỉ còn bình yên, yêu thương mà thôi.
Vậy nên, các cô gái của tớ hãy nhớ nhé: Cứ tin tưởng vào cuộc đời và chờ đó yêu thương sẽ vẫy gọi tên mình. Ở cuối con đường, tất cả chúng ta sẽ đều ỔN – theo một cách nào đó
P/s: Nhân dịp ba chị em đang nằm nghe mưa rơi trong căn phòng gác mái ở Đà Lạt – trong chuyến đi chia tay một người độc thân sắp về nhà chồng, tự nhiên có hứng thú viết.. dài ghê á nha

Comments are closed.