Trang Điểm Mặt

Cho khuôn mặt luôn rạng rỡ !!!

BÀI PHỎNG VẤN CỦA MÌNH VỚI MỘT NHÀ BÁO

BÀI PHỎNG VẤN CỦA MÌNH VỚI MỘT NHÀ BÁO, TÁC GIẢ MỘT TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ. SAU KHI ÔNG BỊ DÍNH VÀO LAO LÝ, NGỒI TỦ SUY NGẪM, ÔNG NHÌN MỌI VIỆC BÌNH THẢN HƠN, KHÔNG ĐỊCH -TA, BÊN NÀY BÊN KIA, CHỈ CÒN LẠI NHỮNG VẤN ĐỀ CON NGƯỜI, NỖI ĐAU CON NGƯỜI. NGÀY MAI 30/4.
“Từ đỉnh vinh quang bỗng rơi vào tình cảnh bi thảm đó, tôi mới thực sự thấm thía và có điều kiện suy ngẫm, nhìn nhận cuộc sống một cách điềm tĩnh và thấu đáo. Tôi đã ngộ ra rất nhiều điều, nhìn nhận sự việc khách quan, nhân văn, và có sự cảm thông sâu sắc với những người ở phía bên kia. Tôi hiểu rằng, dù dữ dội và đau đớn đến đâu, cuộc chiến tranh nào rồi cũng qua đi. Những năm tháng khổ đau, máu và nước mắt của bất cứ bên tham chiến nào cũng không bao giờ bị lãng quên và tất yếu trở thành một phần của lịch sử.
Sau nhiều đêm như vậy, tôi bừng tỉnh nhớ lại dọc đường chiến dịch, từ Huế đến Tây Nguyên, Sài Gòn tôi đã chứng kiến bao câu chuyện đau thương của con người. Những xác chết chưa phân huỷ hết dọc đường chiến dịch. Có bà mẹ ôm xác con, chạy bộ di tản theo quân đoàn 2 từ Pleiku xuống Tuy Hòa, suốt ba ngày cứ ôm xác con vì không tìm được chỗ chôn. Cũng là đồng bào mình chứ ai? Mình có nên viết về những điều đó bằng sự lạnh lùng, hả hê của người thắng trận không?”

Comments are closed.